《再和康武一百五十韵》拼音版

元代吴当

zàikāngbǎishíyùn--dāng

línchuānzhēnyǐnchùhuágàixiāndōu

qiānrèndāngguānwéi

kānfāngzhènkāiguǐshén

xiùjīnliánbìngqíngtiānsǔn

guīchóubiāofēnáodiàn

tuìréngliúdòngdānshàngzài

寿shòuxīngnándòujiǒngfēnzhàngběifēng

jiàncǎolíngyàoshētiánguó

jiāngòngbèigōng

shíchénkāncǎixiájiāngdài

shícúnmiào殿diànyǒuchán

zhǐmínmínshìjué

duōfāngzhēntǒngjiǔchuán

shìyīnchéngshānbànshì

dàitiān使shǐxiàhàoyīn

liùzōngfēntánzhàosānchényùndàoshū

xiūjiāchuíyìnzuòchúnjiābiān

huànéngqúnqíngshúgǎn

kōnghuāguāngduóyǎnhándòngshēng

jiànshīcóngshǔtáomíngzài

shīchuánshānguǐyǒngjiǔxùnlóng

xuánjiāshénxiāngliántǎng

fēifēikōngcuìyànyànhuá

jiàchēngxuányǎnzhòu

fāngshēngzhìbǎichēng

yuánhuīshēngcháotiāndēngyìngchú

便biànfānzhēnkuàngrónghuìxīn

rángguìbāngjiājǐnpānshǒu

dēngjiānzhúsuōzhuóguǎnchéng

xiàngwěishézhìjīngchéngkěnkuǎnshū

zhōuxuánzhānxiàngbàishū

zhèndiànjīngyántūnyángtiàohǎizōu

yángyángqúnwàngzhìwànlíng

yúngàntóngchíxiùyáohuāxuě

gāocháojiàngjiédàoyōnggōng

sòngnóngyíngchūnqiūdǎng

pínggānfēnchǔshísōngxiǎngxiàoyīncáng??wèiyángjiàozhè

yuǎnlánnóngshìdàixiǎorùn

zháchuánqīngniǎoluánshūjiàng

bēigāoguītáochūjūn

shénhuàmángmángěrwénzhāng

kūnwéizhōngzàiguóshìjìnlái

yǒumángwèisuìzhīmiàoshī

yāochénhòngdòngqiūléng

shùnyīnghuáchàngshēngchéngpǐnhuìshū

zhòngguāngdiǎnguǒshúyànshīzhū

chūnjǐnwēiyóucuìqiūláijuégèng

guānjīngchùrǎojìngxiāng

zhuānshēnliángàncháoyuǎn

guānliánpéijùnjiéshǐxuējiān

chénwéizhōngjiǎnchīniè

tàiāchūshībǐngguānshíjìngzhū

suǒxiànqiānxúnmèikōngliánkuì

fēngyānjiānghǎishùjiā

jiùbīngxiǎnxīnshīshìliáo

zhāoróngshēngyǎnwǎngliǎng

zhìzhōngnánjiànggāofēi

hánqíngwènsāngrěnlèiqiū

fèihàocháihuāngxuéshǔ

guīxīnhánchùwàngyǎnlǎo

zhēnglúnméichīchīqiè

zhànchǎngyóudòubàoyīn

pénzikōng怀huáipèiwángláng

jiǔchuánshàngyīngzhúzhōng

lǎodàoliánshēnbìngjiānwēiniànzhǔ

fēngyúnzēngkuòlún

juéguīchíyóujiǎn

chénqīnpéngdǎoshùlànghǎijīn

wènqíng怀huáièyíngcháoshǒu

yánwàngràngsōngjǐnhuāng

yuánwàixiāncháoshì

wànbāngguīxiǎnlièyīn

dàotǒngchéngzhōudànshēngzhū

huágāohànwèihànlièwáng

jiānshāngsòngbēichūchǔ

zhùchuánduōgàobàoyǒunián

yǔnzhònghuáxiézhīchénghǎi

bīncháohòuwǎngxīnchú

jiānchūshēngrénjiéyóuláishèng

jiàngshénpínghànshēn

shízhēnwángzuǒyóuzhīshèng

jīngcúnshūzhèngtáng

láipéngjiāzhānzhòngchú

zháizhōngboluòqiūshǒuyíng

dié齿chǐnéngjuàncóngxīn

hóngtiān广guǎngdào

zhìpínfánzhǎnghuángwén

yīngshùzuòhǎolín

mìngshìréntuīmèngshíyán使shǐtuō

yōuyōu怀huáidàotǎntǎngāo

qīngmiàozhūxiánmíngtángzǎohuì

qióngniánqǐnzhōngzuòtuán

jiàngguīqúncái

jìnshēnjiànxuánjiànbāo

chǔchǔzhǎngqiāngqiāngruò

jīngyánzhòngjiǎngjiāguòtíng

bānyuānxīngyuánlièchū

gòngzhānshìfèngzànchūshàngfāng

sháoyàofēnzhēnzhuànsòngchú

hǎoxiánxuánshòucàndiàodǐnghuò

chēyīnyīnliǔxīngchén

chéngjūnxīnyuègōngzijǐn

duómíngjiàozhāngfénghuà

cháowéiguānquēzhàobiéchéng

jiànxuānzhàopínláizōu

yóushānshízhekānjìngxiǎochí

màozhàngyángjīngpèipínggāngànshǔlòutíngtáiyíngshǎngzhēn??mìngtóngzhū

tiānqiūmíngshìgèng

gāoláishuǎnghuōsāixiàohūn

péizhíháiqiānliánruòxiàn

zhōuhuíqīngpíngluóshū

língxiǎnshuínéngchǎn

qiānzàigāobǎinián

hòuchángwénjiāzhēn

báihóngkāichǔmíngyuèbìngsuízhū

zǎogāoshíwàngxiāngjiùrǎn

chūménpíngzhìyǎnlínshuǐbiān

chàyōngyōngyànchǎngmiáojiǎojiǎo

rónghéngdànbáoyǒng退tuìzhòngjīng

cǎicóngtiáochènqīngfāngòngzhú

guīhuábiǎoyuǎnlóngshíchí

jīnshìqínrénzhuìzhǎngliánchǔ

jiā怀huáixiàngyǒuhèn

póuèshānguàiguīhún

jìnyuèshāoshāotuō罿chōng

hènxiánwánggānxīnshǔguó

láojìngdòulǎnjìngkuìtóu

chūnmàihuángyúnchǔqiūjīngbáixuě

xiāngréngzhǐchùyòu

liúshēnjuàn怀huáigěng

cǎoguānxīnguǎlèisǎnkǒukān

shèngméngzhāoyǐngāoqíngyǎng

shuāiniánchángzhěnxīnyuèzhāng

míngtóngqiānbiǎnzhōu

wàngyúnqíngqiǎnquǎnchùshǔchóuchú

shuāngcuìshēngānrǎng

chéngnéngjiémáomèngxuān

shuǐguóhánshēnglínyāncūntīng

liǎngshānyuángòngxìngzhìshū

táoshìxuándōuzhǒngjǐnzhū

guāhóngqiūshúwèngbáisuìshōu

jiǔānshídàijiǎ

dōngcúnduǎnchuánxìnlàizhǎng

kuàizhuīzuójiāyánbié

xúnméngyánōushìtuōchún

xìngchéngchóuchàngwàngxíngxiàochǒushū

tiānkuízhānyǎotiǎoxiánkǎi

dànsuìyānxiázhìqīngshānrènsuǒ

吴当简介

唐代·吴当的简介

( 1297—1361)抚州崇仁人,字伯尚。吴澄孙。幼以颖悟笃实称,长精通经史百家言。从祖父至京师,补国子生。澄卒,从之学者皆就当卒业。用荐为国子助教,预修辽金宋三史,书成,除翰林修撰,累迁翰林直学士。江南兵起,特授江西肃政廉访使,召募民兵,由浙入闽,参预镇压农民军,夺回建、抚两郡。寻以被诬解职。陈友谅据江西,欲用之,不从,乃执送江州,拘留一年。后隐居庐陵吉水。有《学言诗稿》。

...〔 ► 吴当的诗(519篇)