《送陈同年墉宰肃州四十六韵》拼音版

清代姚燮

sòngchéntóngniányōngzǎizhōushíliùyùn--yáoxiè

wèihuáshěngshìnǎizuòbiānchéngxíng

biānchéngluòyuánzhuójīnchéngqīng

liánguānsàntúnjiǎbīng

tiānjìntánhòuchǎnxiǎnguītàipíng

wèizǎixiǎoānwēiwéiqúnqíng

jūncáiguān西zhèěrzhěpíng

tánfēngjiànmángshuòqiūshānróng

jīngshùyùnzhōnghòushìnéngdòngyíng

mìngjiànpínnánqīng

wénzhāngtuōhuīqiěqúnliújīng

lùndǎngpáizhíhéng

xiǔyǒuzhēnguānróng

kuàngjīncáizhǎndàojiànhēng

tóuchíwànshèngqǐngzhōngjūnyīng

zhīchùshíyàojūnshànchéng

píngliángqiāngrǎngshàngyóulián西jīng

cōnglǐngkàngshíhuánlóngyíng

hàntángdiésāorǎoliúxuèliánchéng

táohuánliǎngzhōuwèikuàngréngēng

péiyǎngjìnàitiēníng

gāoyángbīngxuěcǎoyíngshēng

suǒhónghuàréngwánmíng

shànzhēngzhēngniàngmín

xìnfèiyǐngxíng

shènsòngpōutóngwèijīng

fānyáokuàngduōbiàngèng

háizuòxiáguīhuàqiánjīng

kǒubēizàitiānshénfēngshēng

wǎngzhānpínghuīdǎngmíng

hǎitiānyuǎnsāngróng

wèijūnrùnxíngjiǔdēngjiāngtíng

sāiyúnsǎo西zhàngjiànkōngqīng

báiluòbēizhǎnzhàojiànxīnmíng

zhànghuòzhuàngyóuyānlíng

dànbēizixiōng

gēngchūnniǎojiànqiūtánhóng

biéjìngcānshānghòuhuìjiānpíng

hòuhuìjiùfěijiānmángmángjiāngānpíng

yuànbēifāngcùnmíng

háisuījiānmèngmèitǎngyǒngméng

xiāoxiāofēngchēgàipiāoránzhēng

chūnmǎnhóngbǎnyángliǔjiāohuájīng

huíbiānmiǎo鸿hóngyàněrwénzhēng

jǐngdàng怀huáikuànghóng

jīnháochǔzhēngyōuyīng

lièshǐzhòngxúnwànliúfāngxīn

姚燮简介

唐代·姚燮的简介

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

...〔 ► 姚燮的诗(3913篇)