《书晋豫饥状寄当事者》拼音版

清代许传霈

shūjìnzhuàngdāngshìzhě--chuánpèi

pínniánsuìshuòběimínliáoluàn

shāndōngshān西hànchìjiāobiàn

sānniántiānmàigāoàn

shēngdòuqióngzhū饿èguìjiàn

xiāozǒudōng西xíngyǒumiàn

miǎndēngtàixíngshānzhùwángjiān

biànliángdōutóngxìngāi鸿hóngtàn

jiāngxíngdàopángxiāngjiàn

wángsūnliánshuíchǔpiàofàn

cǎnwénrénxiāngshíwèirěntūnyàn

luánqiánzhíjìngxùnchúhuàn

shénqíngchìháicuàn

zhǎngguānliánzhīzhāngzòutōngmíng殿diàn

zhàoshūzhènkùnqióngcāngcháosàn

shūwàntǎngjīnwèihuòcānbǎodùn

hǎiránshāngháowèiquàn

jīnwèiqiāndàojìnbàn

zòngyǒuyánchuǎnchóuzhòudàn

cóngdōngnánláiwēibāipàn

míndàoyuánjiānshàn

sòngzāifēnliúlièjùnxiàn

shíjiāyǎngrénjùnbǎiwàn

shùquèliúmínláoshénsuàn

qiěmóuxiékuàngmiánshìjièbīngtàn

dōngzhìyángshēngshēngzàipàn

shúlíngdàoyányuànzuòchúráoxiàn

shěshuāicǎokǒngmàn

shuāngxuězhèngmǎntiānyúnwàngpiàn

许传霈简介

唐代·许传霈的简介

余生而鲁钝,雅不善诗。岁辛巳,由湖返杭,尤绝意不吟咏,复何稿之可存乎。偶理丛残,有不忍遽弃者,念少壮遭际多艰,赖母教辛勤,良朋切磋,得不汨没天性,言情纪事,时见乎词,则又不可以不存。爰按年录之,起咸丰癸丑,终光绪辛巳,得八卷,计古今体若干首。初有无可斋、倦游轩、七二铃馆、春晖室诸编目,兹分注各年下以存旧名。

...〔 ► 许传霈的诗(632篇)