注音ㄕㄨㄤ ㄍㄣ
霜根

词语解释
霜根[ shuāng gēn ]
⒈ 白色的草木根。亦指经冬不凋的树木的根或苖。
⒉ 比喻白色须发。
引证解释
⒈ 白色的草木根。亦指经冬不凋的树木的根或苖。
引南朝 宋 王僧达 《和琅琊王依古》:“仲秋边风起,孤蓬卷霜根。”
唐 杜甫 《凭韦少府觅松树子》诗:“欲存老盖千年意,为觅霜根数寸栽。”
宋 苏轼 《王维吴道子画》诗:“门前两丛竹,雪节贯霜根。”
宋 苏轼 《次韵杨公济奉议梅花》之三:“而今纵老霜根在,得见 刘郎 又独来。”
⒉ 比喻白色须发。
引宋 王安石 《次韵答陈正叔》之一:“青衫憔悴北归来,髮有霜根面有埃。”
明 袁宏道 《嘲谢道人白须》诗之三:“奼水仙铅积许多,霜根欲茁可如何?”
分字解释
※ "霜根"的意思解释、霜根是什么意思由诗词吧汉语词典查词提供。
相关词语
- líng shuāng凌霜
- shuāng luó霜罗
- zǎo shuāng早霜
- shuāng qīn霜侵
- shuāng jiā霜笳
- shuāng diān霜颠
- shuāng gāo霜高
- shuāng diàn霜殿
- xīng shuāng星霜
- hù shuāng护霜
- bái shuāng shuāng白霜霜
- shuāng chā霜锸
- shuāng léng霜棱
- pī shuāng披霜
- shuāng fēn霜氛
- shuāng yàn霜雁
- shuāng fēng霜风
- fēi shuāng飞霜
- shuāng pí霜鼙
- shuāng è霜锷
- gēn ér根儿
- tiān gēn天根
- gēn shí根实
- míng gēn名根
- sāng gēn桑根
- shén gēn神根
- yú gēn渔根
- yán gēn岩根
- ài gēn爱根
- gēn yīn根因
- gēn shú根熟
- dào gēn盗根
- fā gēn发根
- èr gēn二根
- shàn gēn善根
- gēn xīn根心
- gēn gāi根垓
- tǔ gēn吐根
- gēn mù根牟
- gēn méng根萌